" /> Người lái xe - nghề tài xế - Taxi tải Thành Hưng

Người lái xe – nghề tài xế

Lái xe là một trong những ngành nghề dành cho mọi đối tượng lao động trong xã hội. Kinh tế xã hội ngày càng phát triển, kéo theo nhu cầu vận chuyển hàng hóa, con người ngày một tăng cao.  

Nghề lái rèn luyện con người những kỹ năng quan sát  trang bị kiến thức lái xe an toàn, có sức khỏe tốt, chịu được áp lực công việc, cần cù, chịu khó. Từ những vất vả, gian truân đó, hình ảnh các anh lái xe đi vào trong thơ ca như những tiếng lòng của những người cầm lái.

Kiếp lái xe 1

Bởi đam mê anh chọn nghề tài xế
Mê khung trời vùng vẫy khắp muôn nơi
Anh đâu hay bạc bẽo lắm em ơi
Bao đắng cay nhọc nhằn đêm khuya vắng
Đêm từng đêm một mình anh thầm lặng
Ôm vô lăng mà nước mắt tuôn trào
Nếu có thể anh chỉ ước làm sao
Ngày hôm nay đừng làm nghề tài xế
Ngày xưa kia lái xe bao người nể
Và tôn vinh gọi đó là Bác tài
Và ngày nay lời gọi đó còn ai?
Họ gọi anh chỉ là thằng tài xế
Em yêu ơi đừng chờ anh ngày lễ
Bởi nghề anh không có lễ bao giờ
Nếu thương anh em giận vu vơ
Hiểu cho anh là vì anh tài xế
Đừng chờ anh những đêm anh về trễ
Vì nghề anh ko hẹn trước bao giờ
Cũng có khi anh chỉ về trong mơ
Em đừng giận đừng hờn anh em nhé!
Người ta bảo bác tài nhiều tình trẻ
Nhưng em ơi cũng chỉ có đôi người
Hạnh phúc nhất là về thấy em cười
Và con thơ đang chờ anh về bế.

Bài thơ nói lên tâm tình người tài xế gửi đến người vợ yêu dấu của mình. Tại đây, anh như trút bầu tâm sự về sự “bạc bẽo” cùng những vất vả, gian truân của nghề, từ việc phải làm việc đêm khuya, không có ngày nghỉ lễ, không được ở cạnh vợ con đến niềm trăn trở vì “thói đời” rằng “bác tài nhiều tình trẻ”, chỉ mong được hiểu và cảm thông.

Tình là Vô lăng

Tài xế nghèo tìm đâu ra mộng đẹp
Sống ngoài đường thu hẹp chuyện yêu đương
Lấy vô lăng làm người tình trong mộng
Lấy cabin làm mái ấm gia đình

Với lái xe, thời gian ở trên xe còn nhiều hơn thời gian ở nhà. Họ ăn – ngủ – nghỉ đều trên xe.

Đến Tình yêu và Niềm tự hào với Nghề

Vì gia đình ta

Nghĩ về em anh vững vàng tay lái
Thương cha mẹ anh nhè nhẹ chân ga

Hầu hết những tài xế có Tâm, có đạo đức nghề nghiệp đều luôn cẩn trọng khi lái xe. Họ luôn cầm chắc vô lăng và tập trung cao độ để ngay lập tức xử lý những tình huống bất ngờ xảy ra trên chặng đường họ đang qua. Bởi, với họ, phía sau vô lăng là cuộc sống và phía trước vô lăng là sự sống. Chỉ khi họ quan niệm hành khách mà họ đang chở, người và phương tiện đang lưu thông trên đường cũng là người thân, là anh chị em, cha mẹ hay người họ yêu thì khi đó, họ mới ra sức “bảo vệ” đến cùng, phải làm sao để luôn đi đến nơi, về đến chốn an toàn nhất.

Tự hào Nghề Lái xe

Dù gọi bác tài hay thằng tài xế
Cũng là nghề tự hào lắm người ơi
Như cánh chim đi khắp muôn nơi
Những chuyến hàng khắp miền Nam Bắc
Buổi đón dâu kết bao mộng đẹp
Buổi đưa bà bầu, đón quý tử trong nôi
Buổi cấp cứu một người không quen biết
Vẫn là thằng tài xế người ơi
Đời là vậy cần chi ai nghi nhận
Vẫn vô lăng cùng việc tốt ta làm
Dắt xe khách cứu bao người xuống dốc
Cũng là thằng tài xế đấy thôi!
Vậy đừng than, vinh lắm người ơi!
Năm bờ oăn chính là nghề tài xế!

Trái ngược với hình ảnh một “thằng tài xế” “than thân trách phận” ở bài đầu tiên, tác giả của bài thơ này lại vô cùng tự hào về nghề đưa đón khách. Anh vui khi hàng về đúng nơi – hạnh phúc khi đưa cô dâu về nhà chồng, đưa bà bầu đi sinh hay đưa được người tai nạn đi cấp cứu kịp thời…

Nghề lái xe: khổ nhưng xứng đáng

Làm bác tài khổ lắm ai ơi!
Đi thì rất sớm nhưng về tối mịt,
Suốt ngày dài làm bạn với bulang
Mọi áp lực luôn luôn đè nặng
Sợ mấy chú hỏi thăm nhiều bằng biên bản
Bởi vì tiền cạn túi lấy gì chi
Dẫu như thế nhưng ko hề hối hận
Miễn có tiền trang trải cho mai sau
Khi cuộc sống càng ngặt nghèo khổ ải.

Hay những nỗi niềm được người thương thấu hiểu

Em mãi chờ Anh

Em cứ chờ anh ngày đông giá lạnh
Ngày hè vàng nắng xạm làn da
Cứ chờ anh về khi năm tháng dần qua
Dù công việc anh là không biết trước
Con đường dài mình anh mê mải
Lúc mệt nhoài chẳng biết tựa ai
Vì tương lai anh đi hoài như thế
Rồi chợt về như thể cơn mưa
Em biết rằng cuộc đời đưa đẩy
Để anh đi nay đây mai đó
Với khó khăn áp lực của nghề
Mình lái thuê đâu có gì bề thế
Chỉ là anh tài xế đường dài
Nhưng cuộc đời ai cho ai
Họ đâu hay những đêm dài mất ngủ
Lúc trực chờ cơm chẳng kịp ăn
Kinh tế khó khăn người ta khoán chặt
Từ rầu rì tới những thứ li ti
Và đường anh đi thì nhiều nguy hiểm
Cứ thương anh lặng thầm như thế
Mà chẳng thể nào hờn trách anh đâu…

Khác với những lời thơ vừa kể, ở bài này, tác giả hẳn là người yêu hay người vợ của anh (tài xế) – những người thật sự hiểu và cảm thông cho những vất vả, hiểm nguy mà nghề mang lại; qua đó, càng thêm yêu người lái xe chân chính.

Rồi những bài thơ hóm hỉnh thật vui

Chán chê mấy Anh Ngược chiều

Hôm qua đang chạy trên đường
Đá đèn dò hỏi có chèo ko anh
Ngược chiều trả lời thật nhanh
Quơ tay ko có, đạp nhanh còn về
90 ta đạp chẳng nề
Vô biển đá số ta về 80
Vi vu ta mỉm ta cười
Ai dè tốc độ hơn 10%
Áo vàng núp góc bóng râm
Nhảy ra chộp lại hỏi thăm cái bằng
Lòng đau, tim đập, mặt nhăn
Thôi đành 5 xị gửi anh làm quà
Sếp cầm sếp nói rằng là
Cho chú lỗi nhẹ nhớ mà giảm ga
Cũng vì một chút đường xa
Cũng vì mấy má mấy cha ngược chiều
Không biết mà cũng nói điêu
Ôi đời tài xế sao nhiều nỗi đau

Nghề lái xe có quy luật giao tiếp bằng tay mà những người ngoài cuộc không thể nào biết được. Với hành động nháy đèn hay đưa tay của anh tài xế ngược đường là lái xe có thể biết được tình hình giao thông phía trước như thế nào, gần đó có cảnh sát giao thông không… Tuy nhiên, đôi khi, sự giao tiếp cũng không hiệu quả như mong đợi.

Nghề nào cũng sẽ có mặt ưu, mặt khuyết. Người cũng có người nọ, người kia. Chỉ cần yêu nghề, làm nghề bằng cái tâm và trái tim nồng ấm, chắc chắn, nghề lái xe sẽ không chỉ mang lại cho bạn thu nhập cao với công việc ổn định mà còn mang đến niềm vui vì những việc làm ý nghĩa.