" /> Tôn sư trọng đạo - truyền thống Việt Nam - Taxi tải Thành Hưng

Tôn sư trọng đạo – truyền thống Việt Nam

Tôn sư trọng đạo là truyền thống, nét đẹp của dân tộc ta, thầy giáo được coi là biểu tượng thiêng liêng cho sự học, là “khuôn vàng thước ngọc” của đạo đức, nhân cách để học trò học, noi theo.

Vì vậy, Ngày Nhà giáo Việt Nam 20/11 được tổ chức hằng năm không chỉ là dịp để Ngành Giáo dục tôn vinh những người hoạt động trong ngành, học trò thể hiện lòng thành kính “tôn sư trọng đạo” mà còn là dịp để xã hội tôn vinh, tri ân những người đã, đang gắn bó với nghề dạy học.

Truyền thống tôn sư trọng đạo của người Việt
Truyền thống tôn sư trọng đạo của người Việt

“Một chữ cũng là thầy, nửa chữ cũng là thầy”

Trong ba vị trí đặc biệt quan trọng của xã hội Việt xưa “Quân – Sư – Phụ”, thì “Thầy” chỉ đứng sau “Vua” và trên cả “Cha mẹ”. Vai trò của người thầy được khẳng định qua ca dao, tục ngữ: “Không thầy đố mày làm nên”, “Công cha, nghĩa mẹ, ơn thầy”… Thầy là người được xã hội đặc biệt coi trọng và tôn vinh, là người mà nhân dân gửi gắm niềm tin, giúp con em họ học hành mà thành tài. Thầy giáo là biểu tượng thiêng liêng cho sự học, là “khuôn vàng thước ngọc” của đạo đức, nhân cách để học trò noi theo, để trở thành người có đức, có nhân, có tài đứng ra giúp nước.

Đạo lý thầy-trò là một trong những đạo lý thiêng liêng nhất của con người. Cũng như đạo trung của dân với nước và đạo hiếu của con cái đối với cha mẹ, đạo lý thầy-trò góp phần tạo nên bản sắc văn hóa của dân tộc và cốt cách con người Việt Nam.

Trong tuyền thống Việt Nam, thầy giáo luôn hết mình dạy dỗ, không chỉ truyền tải kiến thức cho học trò, mà còn luôn giữ lòng thanh cao để làm gương cho học trò. Còn học trò cũng phải giữ đúng “đạo học trò”, nhất mực coi trọng những lời dạy bảo của thầy, chăm chỉ học tập và ứng xử cho phải đạo. Nếu phạm lỗi phải biết kính cẩn xin lỗi và sửa chữa lỗi lầm. Vì vậy, nước ta mới có nhiều thầy giỏi, trò tài, tạo nên lịch sử vẻ vang hàng nghìn năm văn hiến.

Trong xã hội ngày nay, mặc dù khoa học kỹ thuật phát triển, nhiều yếu tố hiện đại, tiện ích có thể tham gia vào quá trình giáo dục con người, nhưng vẫn không gì có thể thay thế được vị trí đặc biệt quan trọng của thầy-cô giáo. Bởi lẽ, dù xã hội có phát triển như thế nào đi nữa, người thầy vẫn luôn là biểu tượng cho nhân cách, chuẩn mực đạo đức và là người truyền vào tâm hồn học trò những điều tốt đẹp, gieo mầm thiện để nhân lên những điều thiện trong tâm căn mỗi học trò. 

“Muốn sang thì bắc cầu Kiều

Muốn con hay chữ thì yêu lấy thầy”

Không phải tự nhiên mà câu ca dao này được lan truyền từ đời này sang đời khác. Cũng không phải tự nhiên cha ông ta thường nhắc nhở con cháu rằng “Nhất tự vi sư, bán tự vi sư” (một chữ cũng là thầy, nửa chữ cũng là thầy);  “Không thầy đố mày làm nên”. Đến khi công thành danh toại người ta vẫn nhắc nhau: “Mười năm đèn sách luyện rèn, công danh gặp bước chớ quên người thầy.”

Với mỗi chúng ta, thời gian đi học là khoảng thời gian đẹp nhất, với nhiều kỷ niệm đáng nhớ, đáng trân trọng. Trong ký ức đó, bạn bè, trường lớp và thầy cô là hình ảnh không bao giờ phai, và khi nhắc lại hẳn ai cũng bồi hồi. Không phải ngẫu nhiên mà giáo dục đào tạo là quốc sách hàng đầu và ngày 20/11 hàng năm đã trở thành ngày hội lớn của toàn dân để tôn vinh người thầy và nghề dạy học cao quý. Dù xã hội có nhiều biến đổi, phát triển hơn thì truyền thống tôn sự trọng, nhớ ơn thầy cô luôn có trong mỗi con người.